Volatility là gì? Hiểu chi tiết về độ biến động thị trường

Độ biến động thị trường (Volatility) là gì?

Volatility (độ biến động) là một thước đo thống kê về sự phân tán (sự thay đổi) của lợi nhuận đối với một chỉ số thị trường hoặc chứng khoán nhất định. Trong hầu hết các trường hợp, mức độ biến động càng cao thì chứng khoán đó càng rủi ro. Sự biến động thường được đo lường dưới dạng độ lệch chuẩn hoặc phương sai giữa lợi nhuận từ cùng một chỉ số thị trường hoặc chứng khoán đó. Bài viết sẽ đi sâu chi tiết về độ biến động (Volatility) là gì, cách tính toán độ biến động trong giao dịch tài chính.

Trên thị trường chứng khoán, Volatility thường đi kèm với những biến động lớn theo cả hai hướng. Ví dụ, khi thị trường chứng khoán tăng và giảm hơn một phần trăm trong một khoảng thời gian nhất định, nó được gọi là thị trường “biến động”. Sự biến động của tài sản là yếu tố chính khi định giá các hợp đồng quyền chọn.

Hiểu sâu hơn về Volatility là gì

Sự biến động thường đề cập đến mức độ không chắc chắn hoặc rủi ro liên quan đến quy mô của những thay đổi trong giá trị của một chứng khoán. Sự biến động cao hơn có nghĩa là giá của chứng khoán có khả năng được trải rộng trên một phạm vi giá lớn hơn. Điều này có nghĩa là giá của chứng khoán có thể thay đổi đáng kể trong một khoảng thời gian ngắn theo cả hai hướng. Độ biến động thấp hơn có nghĩa là giá của chứng khoán không biến động đột ngột và có xu hướng ổn định.

Một cách để đo lường sự thay đổi của tài sản là định lượng lợi nhuận hàng ngày (phần trăm di chuyển hàng ngày) của tài sản đó. Biến động lịch sử dựa trên giá lịch sử (giá trong quá khứ) và thể hiện mức độ thay đổi trong lợi nhuận của tài sản. Con số này thường được biểu thị dưới dạng đơn vị phần trăm (%).

Trong khi phương sai (variance) phản ánh sự phân tán của lợi nhuận xung quanh giá trị trung bình (mean) của một tài sản nói chung, thì volatility là thước đo phương sai đó bị giới hạn bởi một khoảng thời gian cụ thể. Do đó, chúng ta có thể thống kê biến động hàng ngày, biến động hàng tuần, hàng tháng hoặc hàng năm. Sẽ hữu ích khi coi sự biến động là độ lệch chuẩn hàng năm.

Cách tính toán độ biến động Volatility

Độ biến động thường được tính toán bằng cách sử dụng phương sai và độ lệch chuẩn. Độ lệch chuẩn là căn bậc hai của phương sai.

Để đơn giản, giả sử chúng ta có giá đóng cửa hàng tháng của cổ phiếu từ 1 đô la đến 10 đô la. Ví dụ: tháng một là 1 đô la, tháng hai là 2 đô la, vân vân. Để tính toán phương sai, hãy làm theo năm bước dưới đây.

  1. Tìm giá trị trung bình của tập dữ liệu. Điều này có nghĩa là cộng từng giá trị và sau đó chia nó cho số lượng giá trị. Nếu chúng ta cộng 1 đô la, cộng 2 đô la, cộng thêm 3 đô la, tất cả lên đến 10 đô la, chúng ta tổng được 55 đô la. Lấy số này chia cho 10 vì chúng ta có 10 bản ghi trong tập dữ liệu của mình. Ra được giá trung bình (mean) là 5.5 đô la.
  2. Tính toán mức chênh lệch giữa mỗi giá dữ liệu và giá trung bình. Con số này thường được gọi là độ lệch (deviation). Ví dụ, chúng ta lấy 10 – 5.5 = 4.5, tiếp đó 9 – 5.5 = 3.5. Tiếp tục làm vậy cho đến giá của tháng đầu tiên là 1 đô la. Độ lệch có thể là số âm bé hơn 0. Vì chúng ta cần từng giá trị nên những tính toán này thường được thực hiện trong các phần mềm bảng tính như Excel, Google Sheet.
  3. Bình phương các độ lệch tính được ở bước 2. Điều này sẽ loại bỏ các giá trị âm.
  4. Cộng các độ lệch đã bình phương ở bước 3 với nhau. Trong ví dụ của chúng ta, tổng này bằng 82.5.
  5. Chia tổng độ lệch bình phương (82.5) cho tổng số giá trị dữ liệu (10).

Trong trường hợp này, phương sai kết quả là 8.25 (đô la). Lấy căn bậc hai để ra độ lệch chuẩn là 2.87. Con số này là một thước đo rủi ro và cho thấy cách các giá trị được trải ra xung quanh mức giá trung bình. Nó cung cấp cho các nhà giao dịch một ý tưởng về việc giá có thể lệch bao xa so với mức trung bình.

Nếu giá được lấy mẫu ngẫu nhiên từ phân phối chuẩn, thì khoảng 68% của tất cả các giá trị dữ liệu sẽ nằm trong một độ lệch chuẩn. Chín mươi lăm phần trăm giá trị dữ liệu sẽ nằm trong hai độ lệch chuẩn (2 x 2.87 trong ví dụ của chúng ta) và 99.7% tất cả các giá trị sẽ nằm trong ba độ lệch chuẩn (3 x 2.87). Trong trường hợp này, các giá trị từ $1 đến $10 không được phân phối ngẫu nhiên trên đường cong hình chuông; mà chúng được phân bố đồng đều. Do đó, tỷ lệ 68% -95% – 99,7% dự kiến ​​không được duy trì. Mặc dù có hạn chế này, các nhà giao dịch thường sử dụng độ lệch chuẩn, vì giá trả về các tập dữ liệu thường giống với phân phối bình thường (đường cong hình chuông) hơn là trong ví dụ đã cho.

Các thước đo độ biến động khác

Một thước đo về mức độ biến động tương đối của một cổ phiếu cụ thể đối với thị trường là hệ số beta (β) của nó. Một phiên bản beta ước tính mức độ biến động tổng thể của lợi nhuận của một chứng khoán so với lợi nhuận của một điểm chuẩn có liên quan (thường là S&P 500 được sử dụng). Ví dụ: cổ phiếu có giá trị beta là 1.1 trước đây đã di chuyển 110% cho mỗi lần di chuyển 100% trong điểm chuẩn, dựa trên mức giá.

Ngược lại, cổ phiếu có beta là 0.9 trong lịch sử đã di chuyển 90% cho mỗi lần di chuyển 100% trong chỉ số cơ bản.

Sự biến động của thị trường cũng có thể được nhìn thấy thông qua VIX hoặc Chỉ số Biến động (Volatility Index). VIX được tạo ra bởi Chicago Board Options Exchange như một thước đo để đánh giá mức độ biến động dự kiến ​​trong 30 ngày của thị trường chứng khoán Hoa Kỳ có nguồn gốc từ báo giá thực theo thời gian của quyền chọn mua và quyền chọn bán trong S&P 500. VIX thực sự là thước đo đánh giá các khoản đặt cược trong tương lai mà các nhà đầu tư và nhà giao dịch đang thực hiện theo hướng của thị trường hoặc chứng khoán riêng lẻ. Chỉ số VIX cao cho thấy một thị trường rủi ro.

Một biến số trong công thức định giá quyền chọn cho thấy mức độ mà lợi nhuận của tài sản cơ bản sẽ dao động từ bây giờ đến khi hết hạn quyền chọn. Sự biến động, được biểu thị bằng hệ số phần trăm trong các công thức định giá quyền chọn, phát sinh từ các hoạt động giao dịch hàng ngày. Cách đo độ biến động sẽ ảnh hưởng đến giá trị của hệ số được sử dụng.

Sự biến động cũng được sử dụng để định giá các hợp đồng quyền chọn sử dụng các mô hình như Black-Scholes hoặc mô hình cây nhị phân. Các tài sản cơ bản dễ biến động hơn sẽ chuyển thành phí bảo hiểm quyền chọn cao hơn bởi vì với sự biến động, khả năng cao hơn là các quyền chọn sẽ kết thúc hết hạn in-the-money (ITM). Các nhà giao dịch quyền chọn cố gắng dự đoán sự biến động trong tương lai của một tài sản, vì vậy giá của một quyền chọn trên thị trường phản ánh sự biến động dự kiến của nó.

Ví dụ trong thực tế về Volatility – độ biến động

Giả sử rằng một nhà đầu tư đang xây dựng một danh mục đầu tư hưu trí. Vì cô ấy sẽ nghỉ hưu trong vòng vài năm tới, cô ấy đang tìm kiếm những cổ phiếu có độ biến động thấp và lợi nhuận ổn định. Cô ấy xem xét hai công ty:

  1. Tập đoàn Microsoft (MSFT) có hệ số beta là .93, điều này làm cho nó ít biến động hơn một chút so với chỉ số S&P 500.
  2. Shopify Inc. (SHOP) có hệ số beta là 1,61, khiến nó dễ biến động hơn đáng kể so với chỉ số S&P 500.

Nhà đầu tư có thể sẽ chọn Tập đoàn Microsoft cho danh mục đầu tư của họ vì nó có ít biến động hơn và giá trị ngắn hạn dễ dự đoán hơn.

Implied Volatility và Historical Volatility là gì?

Implied Volatility (IV), còn được gọi là biến động dự kiến, là một trong những số liệu quan trọng nhất đối với các nhà giao dịch quyền chọn. Như tên gọi cho thấy, nó cho phép họ xác định mức độ biến động của thị trường trong tương lai. Khái niệm này cũng cung cấp cho các nhà giao dịch một cách để tính toán xác suất. Một điểm quan trọng cần lưu ý là nó không nên được coi là khoa học (tức chính xác tuyệt đối), vì vậy nó không cung cấp dự báo về cách thị trường sẽ vận động trong tương lai.

Không giống như độ biến động lịch sử, độ biến động dự kiến (IV) đến từ giá của chính một quyền chọn và thể hiện sự biến động kỳ vọng trong tương lai. Bởi vì nó được “dự kiến”, các nhà giao dịch không thể sử dụng hiệu suất trong quá khứ như một chỉ báo về hiệu suất trong tương lai. Thay vào đó, họ phải ước tính tiềm năng của quyền chọn trên thị trường.

Vậy còn Historical Volatility là gì? Historical Volatility (HV) còn được gọi là biến động thống kê, biến động lịch sử, đo lường sự biến động của chứng khoán cơ sở bằng sự thay đổi giá trong các khoảng thời gian được xác định trước. Đây là số liệu ít phổ biến hơn so với sự biến động dự kiến vì nó không hướng tới tương lai.

Khi có sự gia tăng trong biến động lịch sử, giá của chứng khoán cũng sẽ di chuyển nhiều hơn mức bình thường. Tại thời điểm này, có một kỳ vọng rằng một cái gì đó sẽ hoặc đã thay đổi. Mặt khác, nếu sự biến động lịch sử giảm xuống, điều đó có nghĩa là mọi sự không chắc chắn đã bị loại bỏ, vì vậy mọi thứ trở lại như cũ.

Việc tính toán Historical Volatility này có thể dựa trên những thay đổi trong ngày, nhưng thường đo lường các chuyển động dựa trên sự thay đổi từ giá đóng cửa này sang giá tiếp theo. Tùy thuộc vào khoảng thời gian dự định của giao dịch quyền chọn, sự biến động lịch sử có thể được đo lường theo mức tăng từ 10 đến 180 ngày giao dịch.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Tắt Quảng Cáo

Tắt Quảng Cáo